Bao lâu rồi em có nhớ không em?
Khoảng trời xanh
Giàn hoa giấy đỏ
Cùng con thơ nhỏ
Mãi ngóng trông chưa thấy em về
Em, Bác sĩ miền quê
Góp đôi tay nhỏ
Không ngại gian khó
Mong giúp người vơi bớt đau thương
Khi đất nước trải qua tai ương
Bệnh viện là chiến trường
Em trở thành chiến sĩ
Em chiến đấu không giờ ngơi nghỉ
Sức kiệt lực cùng em vẫn cố đứng lên
Em đã viết tiếp “Bài Ca Không Quên”
Những người phụ nữ không tên đi vào lịch sử
Anh vẫn mãi một tình yêu bất tử
Như ngày xưa
Tình yêu mẹ đã giữ – chờ cha.
Trúc Bạch