LỜI RU CỦA MẸ

Con lớn lên bằng lời ru của mẹ Níu võng tròn vo một thời non trẻ Yêu thương chín trong lời ru ấm nhẹ Con đò, bến sông, ruộng lúa, bờ tre Lời ru con bay bổng cánh diều hè Con vạc, con cò, tiếng ve rộn rã Vầng trăng khuyết, vầng trăng tròn có […]

Nội dung chi tiết

THƯƠNG BẠN

Cánh lính Trường Sơn thường ngủ võng Lưng oằn cong như một cánh cung Đêm rét trở mình đau kinh khủng Nhưng rồi ngủ mãi cũng thành quen Hòa bình về thành phố được ngủ giường êm. Lưng lại đau vì đã quen ngủ võng. Đêm tân hôn ngủ bên em Anh thường ngủ nghiêng […]

Nội dung chi tiết

NGƯỜI ĐẦY TỚ TRUNG KIÊN

Tám mươi năm! Khép lại rồi Tin hung cả nước bời bời nỗi đau Một đời ân rộng nghĩa sâu Trời cũng giọt sầu giờ khắc – Lâm chung Bác ơi! Nghẹn trái tim hồng Toàn dân lặng giữa thinh không tiễn Người Vì dân vì nước cả đời Kiên trung, giản dị, sáng ngời […]

Nội dung chi tiết

NHỚ ƠN

“Nghĩ mình phận mỏng cánh chuồn Khuôn thiêng biết có vuông tròn hay chăng” Bầu trời tắt ánh sao băng Việt Nam mây trắng bỗng giăng ngang trời Người đi để lại cho đời Niềm thương nỗi nhớ mọi người ghi ơn Từ đây lặng một tiếng đờn Thăng Long mưa gió đau buồn tiễn […]

Nội dung chi tiết

HÀO QUANG CÒN MÃI

Tim Hồng đã tắt buổi chiều nay * Cả nước sầu chan nghẹn ứ đầy Mất bậc trung kiên gìn lẽ phải Xa Người chính trực giữ lòng ngay Hồn phiêu thanh thản phò tiền bối Chí thỏa ung dung gặp Tổ Thầy Mãi mãi hào quang còn rực sáng Vì dân vì nước suốt […]

Nội dung chi tiết